12 mins read

4 BÀI HỌC KINH DOANH THỰC TẾ VÀ Ý NGHĨA NÊN BIẾT TRƯỚC TUỔI 35

(Dù không kinh doanh cũng nên đọc)
1. BÀI HỌC KINH DOANH TỪ M.Ặ.T BẰNG VÀ CÂY MUỖNG
Một tiệm bún nọ do chế biến ngon nên mặc dù trong hẻm, lúc nào quán cũng đông đúc và luôn luôn trong tình trạng khách đứng chờ cho có bàn để ngồi. Mỗi lần mình tới đó ăn là cứ nghe bà chủ “kể kh.ổ” về chuyện m.ặt bằng; muốn kê thêm vài cái bàn ra phía trước thì bị c.ô.ng a.n ph.ạ.t vì tội l.ấn ch.iếm l.òng lề đường, muốn m.ua 2 cái nhà kế cạnh thì không có tiền m.ua (và có thể người ta không b.án), muốn để bàn trên lầu thì không có chỗ ngủ nghỉ… Thế có phải là bài toán nan giải?
Nhưng lại có một vấn đề khác mà mà có lẽ là nhiều người cũng khó chịu nhưng nghĩ là 1 việc nhỏ nên không ai lên tiếng, hoặc có người lên tiếng nhưng bà chủ không chịu nghe. Đó là cây muỗng và đôi đũa, một loại muỗng nhỏ hơn bình thường cho nên số lượng thức ăn (có thể bún hay nước) đưa lên m.i.ệ.ng được ít, còn loại đũa nhựa cứ khiến bún trơn tuột, phải thực hiện nhiều lần mới đưa được cái cần phải đưa lên m.i.ệ.ng, điều đó cũng gây cảm giác không thoải mái cho kh.á.ch h.à.ng.
Nhưng quan trọng ở đây mình muốn nói đến là thời gian. Ví dụ trung bình một người bắt đ.ầ.u ăn và kết thúc là 10 phút, nếu tạo điều kiện “thuận lợi” hơn thì có thể họ kết thúc sớm hơn, chỉ m.ấ.t 7 phút cho một tô bún. Và mỗi người kết thúc sớm hơn vài phút thì bàn ghế sẽ có chỗ sớm hơn, diện tích sẽ “nhiều” hơn. Kinh doanh thuận lợi hơn!
2. BÀI HỌC KINH DOANH TỪ Ý TƯỞNG HAY LÀ CÁI TÔI
Một lần đọc báo, thấy bài viết về một anh chàng du học sinh ở Singapore về nước khởi nghiệp, mặc dù chỉ mới 22 tuổi nhưng có những ý tưởng rất t.á.o b.ạ.o, ý tưởng đ.ộ.c đáo đến nỗi đã thu hút được nhà đầu tư rót cho 7 tỉ để… mở quán cà phê. Đọc qua bài báo thì hiểu rõ đó là chiêu đ.á.nh bóng để q.u..ả.n.g c..á.o cho cái quán đình đám này chuẩn bị khai trương. Thôi thì với bản tính ham tìm tòi và học hỏi nên một thời gian sau mình có tới đó để tham quan và coi cho biết cái đ.ộc đáo ở chỗ nào.
Hôm đó không đông khách lắm, ngồi quan sát và cảm thấy không ổn tí nào, nên nói nhỏ với thằng bạn: “Quán này chắc có thể đóng cửa sớm”. Thằng bạn bảo em thấy bình thường mà, thế là mình mới chỉ ra vài cái cảm nhận ban đ.ầ.u:
– Sàn của tầng một làm bằng kính, cho nên các cô gái mặc váy hay đầm có đi đứng hoặc ngồi thì nếu kh.á.ch h.à.ng ở tầng trệt ngước lên thì sẽ xảy ra sự cố “l..ộ h..à..ng”.
– Cái thứ hai là nó quá ng.ột ng.ạt, bản thân cái quán nó không có s.inh kh.í để thở rồi mà lại làm thêm một mô hình chiếc máy bay rồi để bàn ghế trong đó. Cái tiếp theo là nhân viên phục vụ quá tệ, họ tị nạnh nhau nên cứ đi tới đi lui nhưng làm không được việc…
Sau này quán đó b.á.n lại cho một tập đoàn máy tính. Bài học kinh doanh ở đây rất đơn giản, tuổi trẻ có tài là một chuyện nhưng cũng phải biết lắng nghe và tìm hiểu coi kh.á.ch h.à.ng cần cái gì chứ không phải là mình muốn gì!
3. MUỐN LÀM GÌ CŨNG PHẢI HIỂU RÕ BẢN CHẤT
Một shop chuẩn bị khai trương b.á.n walkman (máy nghe nhạc) khu tây ba lô. Mô hình kinh doanh này sẽ không thành công bởi những lý do sau:
– Máy móc qua Việt Nam đã bị đ.á.nh th.u.ế nên gi.á sẽ cao hơn bên đó, hoặc là một số bạn bên đó m.u.a tr.ả g.óp, chỉ cần bỏ ra một số tiền ít ỏi là sẽ có một cái máy nghe sau đó tr.ả g.óp dần dần (một số nước chứ không phải là tất cả)
– Khi qua Việt Nam du lịch, hầu như ai cũng đem theo ít nhất 1 cái nên nhu cầu m.u.a gần như không có.
– Qua Việt Nam tìm hiểu khám phá, thưởng thức, du ngoạn chứ không phải để… nghe nhạc
– Tây ba lô rất là “kẹo” cho nên vấn đề m.ua sắm họ tính toán rất kỹ, những m.ặt hàng không cần thiết hay gi.á mắc thì không bao giờ họ m.ua.
– Người ta nói buôn có bạn b.á.n có phường, cho nên khách Việt Nam ra khu này phần lớn là tìm hiểu và m.ua tour du lịch chứ không ai có nhu cầu m.ua máy, nếu muốn m.ua họ sẽ tới những trung tâm, những con đường nổi tiếng có nhiều shop b.á.n loại hàng hóa này…
M.ặt bằng lúc đó họ thuê 8 triệu một tháng (hợp đồng 1 năm, trả t.iền c.ọc trước 3 tháng là 24 triệu) họ mướn 2 nhân viên, một bạn trả 2 triệu một tháng (gi.á của năm 2007) tính tiền nhà, tiền nhân viên, tiền thuế, điện nước và ch.i ph.í phát sinh lặt vặt khác là 15 triệu một tháng. Họ b.á.n 6 tháng chỉ được duy nhất… 1 cái, đúng ra là chủ nhà lấy hết tiền đặt cọc vì hợp đồng mới một năm, nhưng bà chủ tốt bụng thấy tội nghiệp quá nên trả hết lại 24 triệu t.iền c.ọc. Coi như sau 6 tháng họ lỗ khoảng 90 triệu.
4. K.H.Á.CH H.À.N.G – ÔNG LÀ AI?
Câu chuyện cuối cùng là một cái shop mới khai trương khoảng chừng 2 tháng và hiện giờ cũng còn đang hoạt động. Theo mình shop đó giỏi lắm tồn tại chừng một năm là p.h.á s.ả.n, chủ là một siêu mẫu có tiếng trong làng thời trang.
– Đoạn đường đó một chiều không thuận lợi lắm.
– Đối tượng kh.á.ch h.à.ng nhiều tiền thì họ có thể đi du lịch lòng vòng các nước Châu Á và mua bên đó vì bên đó rẻ hơn, thí dụ có mắc hơn thì cũng là hàng đ.ộ.c.
– K.h.á.ch h.à.n.g trung lưu hay ít tiền thì cũng không ghé đó mua vì gi.á nó mắc hơn nhiều so với các shop khác.
– Dựa vào sự nổi tiếng cũng không đúng, vì chủ nhân có bao giờ đứng đó b.á.n h.à.n.g đâu mà khách tới đó sẽ gặp.
– Dựa vào mối quan hệ bạn bè cũng chưa chắc, trong những ngành có tính cạnh tranh cao thì chưa chắc mối quan hệ “ngầm” nó tốt hay xấu mà người ta tới mua để ủng hộ….
Điều cuối cùng mình muốn nói là: Khi kinh doanh bạn phải hiểu thật rõ bạn đang làm cái gì, k.h.á.ch h.à.n.g là ai và họ từ đâu tới? Những bài học kinh doanh rất đơn giản, thực tế, nhưng có lẽ chính vì đơn giản quá nên mọi người dễ dàng bỏ qua.
Nguồn: Sapo

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *