Chương 62: Quá khứ mơ hồ, không phân biệt được rõ đầu đuôi
“Phù…” Ra khỏi khu biệt thự Bán Sơn, Vệ Ảnh mới thở phào nhẹ nhõm. Bỗng dưng, ánh mắt khựng lại, nghiêng đầu. Đàm Hi nhướn mi, “Nhìn tôi làm gì?” “Hi Tử, sao tôi lại cảm thấy… bà có gì đó không đúng lắm nhỉ!” “…” “Ví dụ như?” Cắn môi, suy nghĩ, một lúc sau mới thốt ra một câu: “Tôi cũng không biết nữa.” Đàm Hi: “…” “Dù sao thì cũng thấy có gì không ổn lắm.” […]
