Tác giả: Truyện Xưa

Chương 272: Sự dịu dàng khi ấy

Đàm Hi chậc lưỡi, đúng là người đàn ông cô nhìn trúng, tư duy thật đủ nhanh nhẹn! “Bởi vì trước đó, em đã nhìn thấy ba người đàn ông khả nghi. Họ vào thang máy từ lầu 6, nhưng lại dừng ở lầu 7, còn mục đích thật sự thì lại ở lầu 8.” “Sao em biết được?” Ánh mắt Thời Cảnh ấn chứa sự phát xét nghiêm túc, như đang suy đoán xem lời của Đàm Hi là […]

Chương 271: Manh mối xuất hiện

“Trên đời này, chẳng lẽ còn Lục Chinh thứ hai nữa?” Như cười như không, như mỉa mai như không mỉa mai. Tinh thần của Sam đột nhiên trở nên kích động, “Tước gia, đây là cơ hội kiếm có, chúng ta có thể nhân lúc hiện tại…” Hắn làm một động tác cứa cổ, ánh mắt độc ác tàn nhẫn. “Không vội.” Sam tỏ vẻ khó hiểu, từ lần Tước Gia bị Lục Chinh đả thương vào 5 năm […]

Chương 270: Anh cũng không cần em nữa rồi phải không?

Là tên đàn ông động tay động chân với cô ở trên xe bus lúc trước. “Hey, vẫn còn nhớ anh chứ?” Nụ cười dữ tợn. Đàm Hi cắn răng chịu đau, bò từ dưới đất lên, lùi từng bước về sau. “Đừng sợ, anh chỉ muốn làm bạn với cưng thôi.” “Không cần!” Sải bước chạy đi. “Shit!” Sắc mặt hắn ta thay đổi, đuổi theo. Dù có mặc áo khoác, cơ thể hơi nặng nề nhưng Đàm Hi […]

Chương 269: Không có nếu như

Bởi vì Cố Miên, cuộc sống của Viêm Hề thay đổi từng ngày, không chỉ đám bạn xấu kia, mà ngay cả cô cũng cảm thấy khó tin. “A Miên, hôm nay ăn gì?” “Căng tin.” “… Ồ.” Nói ra, lâu rồi cô không tiêu tiền như nước nữa, vài hôm trước đi ra cây ATM kiểm tra số dư, con số kia khiến cho cô cảm thấy kinh ngạc, tiền tháng trước và tháng trước nữa dường như không […]

Chương 268: A miên, cậu là thiên sứ của tôi

Nếu như không có câu chuyện phía sau, có thể cô và Cố Miên sẽ là hai đường thẳng song song không giao với nhau. Đám người Viêm Hề quen đều là lưu học sinh, trong đó phú nhị đại chiếm 80%, đa số đều giàu có hơn nhà họ Viêm. Theo lý mà nói, cho dù có sắp xếp thế nào cũng đều sẽ không đến lượt cô hoa tay múa chân trong cái đám đó, nhưng cô chủ […]

Chương 267: Chuyện cũ về cố miên

Sắc mặt Thời Cảnh trở nên rất khó xem, “Thế này không được, thế kia cũng không được, chẳng lẽ cứ tha cho hắn như thế sao?” Là người có vai trò quyết định ở tập đoàn Thiên Tước, sự tồn tại của Dịch Phong Tước có thể nói là “lãnh tụ linh hồn”, hành tung của người này bí hiểm, những người từng gặp hắn không nhiều, thậm chí trong hệ thống tình báo của Hoa Hạ cũng không […]

Chương 266: Một mình

Hai ngày gần đây, Đàm Hi cảm thấy hơi nhàm chán, một mình trong khách sạn, không ăn thì uống, à, còn ngủ nữa, sắp thành heo đến nơi rồi. Lục Chinh đi sớm về muộn, cũng không biết đang bận gì. Tuy trong lòng hiểu rất rõ việc anh dẫn cô xuất ngoại không chỉ đơn giản là đi du lịch, nhưng bị bỏ mặc thế này thì Đàm Hi vẫn thấy không được vui cho lắm. Kết nối […]

Chương 265: Lợi hại quá, dì cô tinh của con

Buổi tối hôm đó, bà Bàng xách hộp cơm giữ nhiệt đi đến bệnh viện. “Mẹ? Giờ này rồi sao mẹ còn đến nữa?” Tống Tử Văn đặt báo xuống, hơi kinh ngạc. “À, đến đưa đồ ăn khuya cho con.” Bà mở nắp hộp ra, mùi thơm tỏa ra khắp phòng bệnh, “Sẵn tiện chúc mừng con, trở lại quãng đời độc thân.” Nhẹ nhàng như đang nói “thời tiết hôm nay thật đẹp“. Bà đối lưng với giường […]

Chương 264: Tạm biệt thủ đô, tạm biệt ông xã

Phong cách của Bàng Bội San trước giờ vẫn luôn mạnh mẽ quyết liệt, cúp điện thoại xong liền dẫn theo hai cảnh vệ hùng hổ chạy đến bệnh viện. “Ký đi.” Đưa đơn ly hôn ra, khuôn mặt được chăm sóc tỉ mỉ không hề có chút biểu cảm nào. Liêu Gia Văn cầm lấy bút, run tay. Bàng Bội San không nói gì, cho dù một tay bà đã tạo được kết quả này, thậm chí không tiếc […]

Chương 263: Tôi sợ bà rồi, tôi đồng ý ly hôn

Mặt hắn lúc xanh lúc trắng. Hắn thừa nhận, lúc đầu tiếp cận Liêu Gia Văn đúng là có mục đích riêng, vài năm qua hắn có được không ít thứ tốt từ trên người cô ta, cũng từ từ đứng vững chân hơn trong Bộ Ngoại Giao. Trương Diệp hiểu quá rõ nội tâm của những người phụ nữ mạnh mẽ như cô ta trống trải đến cỡ nào, chỉ cần hơi biểu hiện tốt, thỉnh thoảng quan tâm […]