Hồi 97: Ngô tướng quân kịp thời cứu viện

Lệnh Hồ Xung thầm nghĩ: Đại vương gia đến sao chỉ có mấy người? Bốn con ngựa phóng trên đường lớn, vó ngựa nện xuống những phiến đá xanh bật lên những tiếng côm cốp. Một người lớn tiếng nói: – Bọn dê béo ở Trấp Bát phố nghe đây, đại vương trại Hoàng Phong núi Loạn Thạch có lệnh: nam, nữ, già, trẻ đều ra hết ngoài cửa. Ở ngoài cửa thì không bị giết, người nào không ra […]

Hồi 96: Bọn Tung Sơn thừa nước đục thả câu

Định Tĩnh sư thái biết mình đang ở trong trùng vây thì chiêu kiếm này không tài nào phóng đến hắn được, chẳng qua chỉ là một hư chiêu thôi. Người kia cũng là một cao thủ tuyệt luân, hắn đoán được chiêu kiếm này chỉ là hư chiêu, nên không thèm né tránh. Chiêu kiếm này Định Tĩnh sư thái vốn đã thu về nhưng bà thấy hắn không màng đến, nên nửa chừng đột ngột biến chiêu, vận […]

Hồi 95: Trấp Bát Phố, phái Hằng Sơn lâm nạn

Lệnh Hồ Xung đưa tay sờ lên trán, rồi nhăn mặt ra chiều đau đớn vô cùng. Nghi Thanh nói: – Tướng quân, tướng quân bị thương rồi chăng? Bọn bần ni có thuốc trị thương đây. Lệnh Hồ Xung nói: – Không sao, không sao, bậc đại trượng phu da ngựa bọc thây, cũng là chuyện nhỏ… Nghi Hòa trề môi cười nói: – Chỉ sợ là da ngựa bọc thây thiệt đó. Nghi Thanh đưa mắt liếc Nghi […]

Hồi 94: Cứu quần ni, hào kiệt ra tay

Ngay lúc đó Lệnh Hồ Xung quay người lại thấy mũi kiếm chỉ vào ngực mình. Chàng liền lớn tiếng quát: – Này! Ngươi… ngươi… ngươi làm cái gì vậy? Ta là mệnh quan của triều đình mà ngươi dám vô lễ như vậy sao? Người đâu, bắt tên nữ ni này lại cho ta. Mấy nữ đệ tử trẻ không nhịn được, bật cười lên. Người này ở chốn hoang sơn dã lĩnh mà còn ra oai là quan […]

Hồi 93: Giả say cản lối phái Hằng Sơn

Lệnh Hồ Xung thầm nghĩ: Bọn họ đi về hướng Nam vào đất Mân, phải chăng có liên quan đến phái Hoa Sơn ta? Chẳng lẽ họ phụng mệnh Nhậm giáo chủ đi làm khó dễ sư phụ sư nương ta? Lệnh Hồ Xung đợi đoàn người đi xa liền lén theo sau. Đi được vài dặm, đường núi bỗng nhiên dựng đứng, hai bên sườn núi rất cao, ở giữa là con đường rất hẹp, hai người không thể […]

Hồi 92: Vị tham tướng của phủ Tham Châu

Lệnh Hồ Xung ra khỏi Mai trang, thở phào nhẹ nhõm. Một luồng gió mát thổi vào cơ thể khiến chàng sảng khoái. Chàng ngẩng đầu lên, thấy mảnh trăng lưỡi liềm tựa hồ treo trên cành liễu, xa xa dưới mặt hồ ánh lên bóng trăng và chòm mây bay bay. Lệnh Hồ Xung đến bên bờ hồ, đứng một lúc, thầm nghĩ: Trước mắt đại sự của Nhậm giáo chủ là tính sổ với Đông Phương Bất Bại, […]

Hồi 91: Từ chối không nhập bọn với Ngã Hành

Sau khi uống được mười mấy bát rượu, Lệnh Hồ Xung cảm thấy vị Nhậm giáo chủ này ăn nói phóng khoáng, kiến thức hơn người, quả là một đại anh hùng đại hào kiệt hiếm có trên đời, bất giác sinh lòng kính phục. Vừa rồi thấy lão đối phó với bọn Tần Vĩ Bang, Hoàng Chung Công, Hắc Bạch Tử bằng thủ đoạn tàn độc nhưng sau khi nghe lão đàm luận một lúc, chàng nhìn ra cách […]

Hồi 90: Nhậm Nhã Hành trừng trị phản đồ

Lão Nhậm cười nói: – Hôm nay huynh đệ định đến cứu ta thoát ngục phải không? Ha ha, Hướng huynh đệ, người anh em này của Hướng huynh đệ rất đáng làm bằng hữu. Hướng Vấn Thiên kéo tay Lệnh Hồ Xung, để chàng ngồi xuống bên phải lão Nhậm, còn lão ngồi bên trái. Lão nói: – Lệnh Hồ huynh đệ gan dạ hơn người, thật đúng là đấng nam nhi dũng khí đương thời. Lão Nhậm cười […]

Hồi 89: Nhật Nguyệt giáo hỏi tội Mai Trang

Lệnh Hồ Xung đứng lặng yên rất lâu, thấy trăng đã lên cao, đêm đã khuya. Lòng còn vô số điều hoài nghi nên chàng nghĩ phải đến Mai trang điều tra cho rõ. Nếu tiền bối họ Nhậm không phải là hạng người đại gian đại ác thì phải cứu lão thoát khỏi ngục tù. Lệnh Hồ Xung liền xác định hướng, nhắm phía Mai trang mà đi. Sau khi đến Cô Sơn, xuyên qua khu rừng đến gần […]

Hồi 88: Giả mưu cao lừa địch thoát lao tung

Lệnh Hồ Xung đọc một lúc, lòng đầy tức giận, đập xuống thiết bản lớn tiếng thóa mạ: Tổ mẹ nó, lão này bị nhốt trong hắc lao tức giận không tiêu được nên sắp đặt ngụy kế để lừa gạt kẻ khác. Chàng chửi một lúc thì ngủ thiếp đi. Trong giấc ngủ, chàng dường như cảm thấy mình đang dựa theo khẩu quyết trên thiết bản mà luyện công, cái gì “Đan điền hữu khí, tản ra Nhâm […]