Hồi 03: Ấn tới trong tay vây mới giải – Dùi ra khỏi túi việc liền xong

Qua nhiều ngày tới Bắc Kinh, lúc vào thành đã sau giờ Ngọ. Mao Thập Bát dặn Vi Tiểu Bảo lời nói hành động phải thật cẩn thận, ở kinh thành tai mắt quan lại rất nhiều, đừng để lộ chỗ sơ hở. Vi Tiểu Bảo nói “Ta có gì mà sơ hở? Chính ngươi phải cẩn thận đừng để lộ chỗ sơ hở mới đúng. Không phải ngươi muốn tìm Ngao Bái tỷ võ sao? Tới cửa tìm y […]

Hồi 31: Đao kiếm cùng mất, người bỏ mạng

Ân Ly sau khi được đắp thuốc cao của người Ba Tư, cơn sốt vẫn không giảm, luôn miệng lảm nhảm nói mê. Nàng ở trên biển mấy ngày, bệnh rồi lại bị phong hàn, thuốc cao kia chỉ dùng để trị ngoại thương, không chữa được phong tà bên trong. Trương Vô Kỵ bồn chồn lo lắng, đến ngày thứ ba chàng thấy ở xa xa phía đông có một hòn đảo nhỏ liền bảo đà công lái thuyền […]

Hồi 30: Như Sâm Thương vĩnh viễn xa rồi

Ân Ly hát xong bài trên, nàng lại hát tiếp một bài khác; lần này tiếng ca hết sức kỳ bí, khác hẳn điệu hát ở Trung thổ, nhưng nghe kỹ thì thấy ý tứ cũng tương tự bài hát của Tiểu Chiêu: Đến như nước chảy xuôi khe, Đi như gió cuốn biết về nơi nao. Cuộc đời như giấc chiêm bao, Về đâu, rồi sẽ ra sao bây chừ? Ân Ly cứ hát đi hát lại mấy câu […]

Hồi 02: Kinh thư tuyệt thế nghe đồn mãi – Bằng hữu tri âm được gặp đây

Thành Dương Châu từ xưa đã là nơi thắng địa phồn hoa, Đỗ Mục thời Đường có câu thơ “Mười năm tỉnh giấc Dương Châu lại, Còn giữa lầu xanh tiếng phụ lòng”. Người xưa nói việc vui thú trong đời người không gì bằng “Lưng giắt mười vạn quan, cưỡi hạc tới Dương Châu”. Từ khi Tùy Dạng đế đào sông Vận Hà, Dương Châu ở giữa Vận Hà, việc vận chuyển hàng hóa từ Tô Chiết ắt phải […]

Hồi 29: Bốn nữ cùng thuyền muốn gì hơn

Đúng lúc đó, bỗng nghe từ đằng sau vọng tới hai tiếng leng keng kỳ dị, có ba người từ đâu chạy vụt tới. Trương Vô Kỵ thoáng nhìn, thấy ba người đó mặc áo bào trắng rộng thùng thình, hai người thân hình cao lớn, còn người bên trái là một phụ nữ. Ba người ấy quay lưng về phía ánh trăng, nên không nhìn rõ mặt họ, nhưng trên chéo áo của cả ba đều có thêu hình […]

Hồi 28: Tử Sam long vương ân đoạn nghĩa tuyệt

Gần tới Đại Đô, Trương Vô Kỵ nghĩ thầm trong trận chiến đêm qua ở chùa Vạn An, rất nhiều võ sĩ thuộc hạ của Nhữ Dương Vương đã biết mặt chàng, chạm trán với chúng sẽ rất bất tiện; thế là chàng ghé vào một gia đình nông phu mua một bộ quần áo cũ thay vào, đầu đội thêm cái nón lá, lấy tro than xoa mặt và tay cho đen đúa, rồi mới đi vào thành. Chàng […]

Hồi 01: Dọc ngang danh sĩ đều liên lụy – Cao thượng hiền nhân thảy ngợi khen

Gió bấc như dao, băng sương đầy đất. Trên một con đường cái gần bờ biển Giang Nam, một đội quân Thanh tay cầm đao thương, áp giải bảy chiếc xe tù, đội gió đạp sương đi lên phía bắc. Ba chiếc xe đi đầu nhốt ba hán tử, đều ăn mặc lối thư sinh, một người già tóc bạc, hai người trung niên. Bốn chiếc xe sau chở phụ nữ, người ngồi trong chiếc cuối cũng là một thiếu […]

Hồi 27: Tháp cao trăm thước mong có cánh

Phạm Dao bị Triệu Mẫn nắm tay kéo đi thẳng ra khỏi chùa Vạn An, trong bụng vừa bồn chồn vừa lấy làm lạ, không hiểu nàng ta định kéo mình đi đâu. Triệu Mẫn đội một cái nón lá che mái tóc đẹp, nói: – Khổ đại sư, mình đi gặp gã tiểu tử Trương Vô Kỵ! Phạm Dao ngạc nhiên, liếc nàng ta, thấy nàng mắt long lanh, má ửng hồng, bảy phần e thẹn, ba phần hoan […]

Hồi 26 : Mặt hoa da phấn nỡ hủy sao ?

Chiều hôm đó, ba con ngựa, một cỗ xe cùng chạy lên phía bắc; ít ngày sau đã tới kinh thành Đại Đô của triều Nguyên. Thời đó vó ngựa người Mông Cổ chinh phục ra ngoài mấy vạn dặm, thành một đế quốc rộng lớn không đâu bằng. Đại Đô tức là Bắc Kinh sau này, là nơi hoàng đế ở, sứ thần của các tiểu quốc, các bộ tộc đến đây triều cống đông vô kể. Bọn Trương […]

Lời người dịch – LỘC ĐỈNH KÝ

Trong 15 bộ tiểu thuyết võ hiệp của Kim Dung, Lộc Đỉnh Ký là tác phẩm mang nhiều biệt sắc nhất. Trực tiếp phản ánh đời sống xã hội với các mâu thuẫn chính trị – văn hóa ở Trung Quốc thế kỷ XVIII, khi nhà Thanh của người Mãn Châu bắt đầu Hán hóa để rồi trở thành vương triều chính thức của quốc gia phong kiến Trung Hoa, tác phẩm này là một bộ tiểu thuyết võ hiệp […]