Chương 04: Lửa dữ thiêu thiết sảnh

Triệu Bán Sơn tay chắp sau lưng, bước lui bước tới trong sảnh đường, miệng dõng dạc nói: – Chúng ta học võ nghệ, công phu dĩ nhiên người hơn người kém, chỉ cần tâm địa quang minh lỗi lạc, hành động không hổ thẹn với trời đất là quý. Còn công phu cao thâm dĩ nhiên là hay, song võ nghệ có kém một chút cũng vẫn được người kính trọng. Triệu mỗ bình sinh rất căm giận những […]

Chương 03: Anh hùng tuổi thiếu niên

Miêu Nhân Phụng bồng đứa nhỏ dời khỏi Thương gia bảo giữa lúc trời mưa gió bão bùng. Người hiệp sĩ ra đi nhưng dư oai vẫn còn để lại. Lúc vào sảnh đường cũng như lúc đi ra, y chẳng nói nửa lời mà quần hào đều khiếp hãi. Cả người quen biết lẫn kẻ lạ ai cũng lo nơm nớp. Người thì kinh hãi, kẻ thì kính sợ. Hồi lâu vẫn không ai lên tiếng, chỉ đăm chiêu […]

Chương 02: Bảo đao với nhu tình

Miêu Nhân Phụng nhìn khuôn mặt xinh xắn của đứa bé, trong đầu lại hiện lên những việc đã xảy ra ba năm trước. Tuy đã ba năm mà vẫn còn rõ rệt như mới ba ngày. Hiện giờ, trời mưa như trút nước nhưng ngày này năm trước, tuyết rơi trắng trời trắng đất. Đó là quang cảnh trên đường Thương Châu thuộc tỉnh Hà Bắc. Vào buổi chiều cuối năm, trên đường ít người qua lại, Miêu Nhân […]

Chú thích của người dịch

Trong bản Hiệp Khách Hành đầu tiên, Kim Dung đã cho Mai Phương Cô dạy Thạch Phá Thiên môn Âm Chưởng. Tạ Yên Khách truyền cho chàng môn Viêm Viêm Công chí dương đối nghịch lại, là để hại mạng chàng. Nhưng càng về cuối truyện, ông càng nhấn mạnh việc “má má” của Thạch Phá Thiên đối xử với chàng hờ hững, chẳng dạy chàng chút gì, thật là có mâu thuẫn. Trong bản tu sửa này (in năm […]

Chương 01: Mưa lớn Thương Gia Bảo

Hồ Nhất Đao! Khúc trì! Thiên Khu! Miêu Nhân Phụng! Địa nương! Hợp cốc! Một thanh âm khàn khàn, trầm trầm khẽ hô lên. Tiếng hô đầy vẻ oán độc và phẫn nộ. Tiếng nói rít lên từ kẽ răng tựa hồ tiếng nguyền rủa đời đời, hàng ngàn hàng vạn năm. Âm thanh mỗi chữ là máu hòa cùng lòng cừu hận. Độp! Độp! Độp! Bốn tiếng vang lên. Bốn đạo kim quang lấp loáng, bốn mũi kim tiêu […]

Hồi 21: Ta là ai?

Trong quần hùng, ai đã ở đảo hai ba chục năm đều say mê điên cuồng võ công trên đồ giải, thấy vách đá bị hủy hoại đều rất đau lòng. Có người tự oán trách, tự than thở, hối hận tại sao không sớm sao chép lấy một phần. Trên thuyền có người đập đầu muốn tự tử, có người tự đấm ngực thình thình. Còn những người mới đến, nghĩ đến chuyện sống sót trở về quê quán […]

Hồi 20: Hiệp Khách Hành

Long đảo chúa nói: “Nếu các vị còn chỗ nào hoài nghi, xin nói rõ hết ra.” Bạch Tự Tại nói: “Long đảo chúa đã nói là mời bọn tại hạ đến đây để xem đồ giải bài thơ cổ. Vậy đó là cái gì, xin cho xem được chăng?” Long đảo chúa và Mộc đảo chúa đều đứng dậy, Long đảo chúa nói: “Đó chính là vấn đề mà bọn tại hạ muốn thỉnh giáo ý kiến của các […]

Hồi 19: Cháo Lạp Bát

Ngày mồng năm tháng chạp, Sử bà bà dẫn Bạch Vạn Kiếm, Thạch Thanh, Mẫn Nhu, Thạch Phá Thiên, A Tú, Thành Tự Học, Tề Tự Miễn, Lương Tự Tiến đi đến một xóm chài nhỏ ở bến Nam Hải. Khi Sử bà bà rời khỏi thành Lăng Tiêu đã chỉ định Cảnh Vạn Chung tạm quyền chưởng môn lo việc thủ thành, Uông Vạn Dực cùng Hô Diên Vạn Thiện phụ giúp mọi việc. Phong Hỏa Thần Long Phong […]

Hồi 18: Điều phải cầu xin

Hai người ra khỏi thạch lao, đi về phía đại sảnh. Thạch Phá Thiên nói: “A Tú! Người nào thấy ta cũng tưởng là Thạch Trung Ngọc, ngay cả Thạch trang chúa cùng Thạch phu nhân cũng không phân biệt được. Sao Tú muội lại không nhận lầm?” Mặt A Tú đỏ lên một chút, rồi lại lợt lạt. Nàng dừng bước lại. Lúc này hai người đang đi trên một lối nhỏ trong vườn hoa. Người A Tú hơi […]

Hồi 17: Tự đại thành cuồng

Hai ba trăm người đánh nhau loạn xạ, đều mặc y phục màu trắng, cùng sử dụng trường kiếm. Đâu là bạn, đâu là thù, thật khó mà phân biệt. Ban đầu là chi bốn đánh nhau với chi trưởng, rồi chi ba ác đấu với chi bốn, chi hai choảng nhau với chi năm. Sau cùng bọn sư huynh sư đệ cùng thầy có hiềm khích với nhau từ trước cũng nhân cơ hội, hoặc đánh nhau thật sự, […]