Quan cận thần và đàn chó

Nhà vua có một cận thần. Trong gần 30 năm, người cận thần này luôn hết lòng vì nhà vua và không hề suy nghĩ đến điều gì khác.
Bọn nịnh thần rất ghét người cận thần này. Chúng lời ra tiếng vào trong nhiều năm, mãi cũng lọt vào tai vua. Trong một lần hiểu lầm, vua ra lệnh hành quyết người cận thần của mình.
Hình phạt tử hình của Ả Rập thời bấy giờ là nhốt kẻ tử tội vào chuồng chó. Lũ chó sẽ tự khắc cắn xé kẻ đó thành nhiều mảnh.
Trước khi chết, người cận thần xin nhà vua một ân huệ cho ông được làm những gì ông còn chưa gửi gắm xong với người nhà, và hoàn tất mọi việc trong 10 ngày.
Tuy nhiên, trong 10 ngày này, ông dành hết số vàng mình có được để tặng cho người giữ chuồng chó. Người này đồng ý để ông chăm sóc lũ chó trong thời gian trước khi chết.
Từ ngày đầu, ông cho chúng ăn từ xa. Đến ngày 10, chúng đã quen với việc được ông chăm sóc, cho ăn, thậm chí còn vui đùa với ông.
Ngày hành quyết. Khi thả cận thần vào chuồng chó, nhà vua ngạc nhiên trước lũ chó không hề cắn xé ông, mà quây quần vui vẻ với ông như thân thiết từ lâu lắm.
Lúc này vị cận thần mới nói một câu:
– Ngài thấy đó, lũ chó này tôi cho ăn chỉ 10 ngày, đã thương tôi như vậy. Còn tôi, đã phục vụ ngài 30 năm qua, chỉ để cuối cùng là nhận lấy từ ngài thứ duy nhất là cái chết!