Kiếm cơm thời ế khách.

Có ông Bác sĩ kia ế khách , bèn nghĩ ra một kế. Ông ta trưng tấm biển trước phòng mạch, ghi rằng:

Trị dứt bệnh thì tính 100.000đ, còn không dứt bệnh thì bồi thường cho bệnh nhân 1.000.000đ.

Bên cạnh phòng mạch có một ông luật sư cũng ế khách đói dài, thấy vậy bèn tới phòng mạch ông bác sĩ đó định kiếm 1.000.000đ xài chơi.

Luật sư : Tôi bị mất khứu giác, ông trị giùm tôi.
Đốc tờ : Y tá, lấy lọ thuốc số 9 và nhỏ vô lỗ mũi ông này ba giọt .
Luật sư : Ê, cái này là nước mắm mà.
Đốc tờ : Xin chúc mừng ông đã lấy lại được khứu giác. Trả tui 100.000đ.

Luật sư cả giận, ba ngày sau trở lại phục hận.
Luật sư : Tui mất trí nhớ, ông trị giùm tui.
Đốc tờ : Y tá, lấy lọ thuốc số 9 và nhỏ vô mồm ông này ba giọt.
Luật sư : Đừng, đừng. Cái này là nước mắm, tôi nhớ mà.
Đốc tờ : Ông đã lấy lại được trí nhớ. Trả tui tiền trị bệnh.

Tuần sau, luật sư tới phục hận một lần nữa.
Luật sư : Tui bị giảm thị giác, ông trị giùm tui.
Đốc tờ : Cái này thì tui chịu thua. Đây là 2 tờ 500.000 đ tui bồi thường cho ông.
Luật sư nhìn tờ giấy bạc rồi nói : Đây là tờ 2 tờ 20.000đ mà, đâu phải 500.000đ?

Ông đốc tờ lúc này mới cười hề hề : Tui đã lấy lại được thị giác cho ông. Trả tui 100.000đ lẹ lên ông luật sư ạ.

Sưu tầm