DÌ GHẺ….

Thằng bé thủ thỉ :
– Cô ơi, bố con sắp cưới vợ rồi đấy.
– Tốt quá rồi con à. Thế con có thích mẹ mới không?
– Con có thích nhưng mà không phải gọi là mẹ.
– Thế con gọi là gì?
– Mẹ con bảo phải gọi vợ bố là dì ghẻ.
Tôi sững sờ nhìn vào đôi mắt trong veo của thằng bé và nghẹn lời.
***
Cô tìm đến tôi trong bộ dạng rụt rè. Tôi nhìn người đàn bà nhỏ nhắn có đôi mắt buồn rười rượi. Đó là vợ mới của bố thằng bé. Cô bảo em chỉ muốn biết con trai em học hành ra sao. Có vẻ nó học kém. Ở nhà cháu nó luôn đề phòng với em nên em không dám mắng cháu. Cô nói về việc bố thằng bé thương con và chiều con ra sao. Cô nói về việc vì sao cô không dám rèn cặp thằng bé.

Tôi nói với cô về việc cậu bé gọi cô là dì ghẻ. Cô không nói gì, đôi mắt đã buồn lại càng buồn thêm. Tôi thấy thương cô. Người đến sau bao giờ chả đứng sau nhiều thứ.

*****
Trước mặt tôi là người đàn bà có khuôn mặt khá sắc sảo. Cô giới thiệu cô là mẹ của thằng bé. Nhìn cô, tôi chợt bâng khuâng. Lẽ nào người đàn bà mặn mà này lại cũng một đời lỡ dở. Cô có cái nhìn xuống đủ để tôi biết cô là người che giấu cảm xúc tốt. Cô kể cho tôi nghe về người đàn ông đã từng là chồng cô bằng một giọng căm hận. Cô nói về những trận cãi vã đã từng xảy ra liên miên. Cô nói về những lần chồng cô đi với gái đến tận khuya mới mò về nhà. Cô nói về những trận say rượu của chồng cô ghê tởm ra sao. Cô nói về bàn tay mập mạp ấy đã tát vào mặt cô bao nhiêu lần. Cô nói về việc chồng cô không đã cản trở cô phát triển khả năng thế nào… Cô nói về chuyện lẽ ra cô phải được hưởng cuộc sống đủ đầy vật chất và đủ đầy yêu thương. Cô nói về chuyện cô sẽ làm giầu ra sao để cho chồng cô phải tiếc nuối. Cô nói rằng trong mắt cô thì anh chồng coi như đã chết rồi và cô sẽ dạy con cô ghi nhớ điều ấy. Cô nói rằng cô sẽ dạy con cô hiểu rằng bố chúng là một kẻ khốn nạn chạy theo gái bỏ bê gia đình…

Tôi hỏi cô còn yêu chồng không. Cô nhìn thẳng vào mặt tôi nói dứt khoát :
– Loại người đó tôi khinh như mẻ thì yêu đương gì.
Tôi hỏi cô về việc chồng cô sắp lấy vợ. Cô nhếch mép cười khẩy rồi bảo tôi :
– Cô giáo nghĩ là tôi để cho bọn chúng lấy nhau rồi mà sống yên ổn á? Tôi sẽ hành cho chúng có sống với nhau thì cũng ba chìm bảy nổi. Cô có tin rằng lão ấy đi với con nào thì đi rồi cũng phải quay về với cái máng lợn không? Cô có tin rằng ngay bây giờ chỉ cần tôi huýt sáo là lão ấy phải mò về ngay không? Tôi hỏi sao cô tự tin thế. Cô bảo anh ta sống vì con nên dễ sai bảo thôi.

Thấy tôi có vẻ ngờ vực, cô lại nói tiếp một thôi một hồi. Đầu tôi cứ bùng nhùng những lời nói của cô. Tai tôi ù đặc chỉ còn lại tiếng vọng dì ghẻ, lão khốn, nhân quả…

Tôi không mở được lời mặc dù trong thâm tâm của tôi muốn nói với cô rằng: Cô hãy buông tha cho người chồng tội nghiệp của cô và đừng gieo thù hận vào đầu đứa trẻ. Con cô gọi người đàn bà sẽ là vợ của bố nó là dì ghẻ thì cũng giống như cầm dao khắc từng vết lên trái tim của người đàn bà ấy, cũng như khắc vào lòng bố nó một vết cứa. Cô không còn yêu mà cứ giữ thù hận trong lòng thì khác nào cô tự cứa dao vào tim mình. Hãy buông để tim mình lành lặn, tim người khác không đau và cho con mình một trái tim nhân hậu.

St.